Thứ hai, ngày 25 tháng 3 năm 2019

    TRI ÂN THẦY CÔ

                                      TRI ÂN THẦY CÔ !

                              Một đời người - một dòng sông...
                              Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
                             "Muốn qua sông phải lụy đò"
                              Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

              Lời thơ ấy sẽ vang vọng mãi trong tâm hồn mỗi chúng em, bởi khi sinh ra, cha mẹ cho chúng em hình hài, dáng đứng, cho chúng em dòng sữa mát lành và nuôi chúng em khôn lớn. Rồi cuộc đời của mỗi chúng em, lại bước sang một hướng đi mới, một trang mới. Đó là  khi cha mẹ chúng em đưa chúng em tới trường, cho chúng em được gặp những người thầy, người cô- đó chính là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em. Ở nơi đó,  dòng sữa ngọt ngào nuôi dưỡng chúng em, lại chính là nguồn tri thức vô giá mà thầy cô truyền đạt,  là những bài học về cội rễ của đạo lý làm người, mà mỗi thầy cô thắp sáng trong tâm hồn  mỗi chúng em.  Tất cả những điều ấy mãi mãi là hành trang giúp chúng em bước vào đời một cách tự tin nhất, vững chãi nhất.


            Thầy cô ơi! Hai tiếng gọi thân thương ấy, chúng em sẽ mang trong tim suốt cuộc đời mình. Cho dù, dẫu có đi hết chiều dài của cuộc sống, chúng em vẫn chưa đi hết lời thầy cô chỉ dạy; dẫu có bước lên muôn đỉnh vinh quang, chúng em vẫn biết rằng, người nâng bước cho chúng em trên từng bậc thang ấy, ngoài cha mẹ chúng em ra là đôi tay không bao giờ mệt mỏi của các thầy, các cô.

                                “Thời gian qua, mùa thu nay có khác

                                Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu

                                Nghĩa thầy cô, một đời không trả hết

                                Dẫu đời con, qua mấy nhịp cầu”

         Có ai đó đã từng nói rằng “Tuổi học trò cũng như người thợ đang xây nền móng cho tòa nhà...”, thì chúng em cũng như bao đứa trẻ kia, vô tư đùa nghịch để đôi khi tự làm vỡ những viên gạch của đời mình. Chúng em đâu có biết, sau lưng mình là bóng dáng thầy cô hao gầy theo năm tháng, mong mỏi cho chúng em từng bước trưởng thành để đến khi nhận ra chúng em chợt thấy bâng khuâng, nuối tiếc.

                                 “Một mùa thi như bao mùa thi trước

                                  Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò

                                  Phấn trắng bảng đen, nét mực thầy vẫn đó

                                  Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa...”

       Cái ngày xưa của một thời kỷ niệm, quá khứ đã qua đi sẽ không bao giờ quay lại nhưng những hồi ức về 1 thuở đến trường, dưới vòng tay thầy cô sẽ không bao giờ phai nhòa trong mỗi học sinh chúng em. Tình thương yêu trân trọng đó, chúng em muốn gửi đến, không chỉ là hôm nay mà cả lớp lớp thế hệ thầy cô của ngày hôm qua, của ngày mai, ngày sau ... như truyền thống “Tôn sư trọng đạo” cha mẹ dạy chúng em từ thuở lọt lòng.

                  Sinh ra trongcuộc đời, không ai có thể biết trước được tương lai của đời mình, nhưng mỗi chúng em nhận thức được rằng: tri thức chính là hạt giống mà thầy cô ươm mầm trong tim mỗi học trò. Cây có đơm hoa kết quả, quả có chín ngọt lành hay không, chính là nhờ công lao vun đắp, sự chỉ dạy tận tình của thầy cô đối với mỗi chúng em .

                 Qua bao lứa tuổi học trò – bao mùa cây đơm hoa kết trái, thầy cô vẫn âm thầm, lặng lẽ. Có mấy ai quay về trường cũ, cũng như cây  kia chỉ mãi vươn lên trời xanh nhưng thầy cô vẫn luôn giữ vững niềm tin và biết rằng ở trên cao kia là ánh sáng của chân lý, là những đứa con của mình ngày một trưởng thành.

                 Dù sau này trên con đường của chúng em đi, dẫu có phong ba, bão táp,chúng em sẽ luôn vững tin bước qua vì chúng em biết ở một nơi nào đó thầy cô vẫn đang mỉm cười và dõi theo bước chúng em đi và vì thầy cô đã dạy cho chúng em. Biết đổ mồ hôi trên con đường chinh phục tri thức, “biết khóc, biết cười trước những cảnh đời...biết đứng lên khi té ngã...biết nhặt lấy cây gai trên đường, để bảo vệ bàn chân những người đi sau...biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống...biết yêu gia đình và quê hương";  "biết quí thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch...để ngẩng cao đầu với bạn bè..." Có ai đó đã nói rằng “ Hãy cho tôi một điểm tựa , tôi sẽ nhấc bổng tái đất lên”. Dẫu biết sức của con người không thể làm được điều đó nhưng đối với mỗi chúng em – những thế hệ học sinh của ngày hôm nay vẫn luôn luôn coi các thế hệ thầy cô giáo của nhà trường và các thế hệ học sinh của nhà trường đi trước mãi là điểm tựa vững vàng nhất, rực rỡ nhất để chúng em phấn đấu học tập và noi theo. Chúng em xin hứa, sẽ học tập thật tốt, sẽ gặt hái được nhiều thành công, sẽ tiếp nối những truyền thống tốt đẹp của những thế hệ cha anh của nhà trường đi trước, để xứng đáng với những kì vọng, mong mỏi của cha mẹ, của thầy cô và sẽ góp những thành tích nổi bật của mình vào bảng thành tích chung của nhà trường để khẳng định: trường THPT Công Nghiệp Việt Trì mãi mãi là địa chỉ đáng tin cậy, mãi mãi là niềm tin yêu trong lòng tin của nhân dân.

     

     





    Thông tin đã đăng